nhóc to gan đấy

Tác giả: Rin1996 Copy by: Zennie Thể loai: Truyện Teen Số Chương: 47 Lịch đăng: 1 ngày 1 chương Trạng thái: FULL Nội Dung Truyện : Nhóc To Gan Đấy Tôi tên là Tạ Tiểu Mai, lý do tôi có cái tên này vì Thằng nhóc học sinh trước mặt run rẩy cả hai chân, thấy trên đầu cô tứa máu, cây côn sắt vừa gây án rơi choang một cái xuống đất. Giản Thù cúi người xuống, nhấc thử trọng lượng của cây côn sắt kia, nói: "Gan của chúng mày chỉ được có từng đó thôi à, về…" Anh buột miệng: "Cô Lâm, có người đến tìm cô đấy, cậu nhóc đẹp trai phết." Cô nghe nửa câu đầu đã tưởng Ngụy Ngự Thành nhưng nghe tới "cậu nhóc" thì phải chối bay chối biến. Trì Phi Điềm: A, đúng rồi đấy, hôm trước anh còn cùng chị ấy tình chàng ý thiếp, nhưng hôm nay một lời không hợp rồi chia tay luôn. Học sinh tiểu học: GẠT NGƯỜI!!! Trì Phi Điềm: Nhóc nghe anh giải thích! Học sinh tiểu học: Em không nghe em không nghe em không nghe!!!! Có một nơi để học để có nhận thức được như ông ấy đấy, đó là con đường đi tìm chân lý mà chính tôi đã bỏ thời gian công sức học mấy năm qua. Nhóc Sư T ử (15/11/2014 19:29 nếu nó Ông là người bình thường như bao người khác ,chi gì ông có gan làm việc cực Site De Rencontre Gratuit Region Centre. Sau cái màn ra mắt đó, hồn tôi hoàn toàn thoát khỏi xác, mặc thằng nhóc muốn dẫn đi đâu thì Bà chị!Tôi thức giấc. Trước mặt tôi không còn là phòng khách nữa mà hình như là phòng ngủ của thằng nhóc đó vì thấy có cái giường. Tôi lắp bắp hỏi nó- Nhóc là Nhất Thiên thật hả?- Tôi mà giả dạng thì sẽ kiếm cái tên đẹp hơn Là chồng chị thật hả?- Không cần phải còn một hy vọng cuối cùng. Tôi đánh bạo hỏi nó- Hỏi thật nhé! Nhóc năm nay bao nhiêu tuổi?- Chi?- Có thể nhóc bị Rất tiếc. Tôi không có bệnh. Năm nay tôi tròn 10 rồi, bao nhiêu hy vọng về người chồng tương lai nay tan thành mây khói hết. Chỉ còn một cách là sử dụng kế cuối cùng trong 36 kế sách hữu hiệu thằng nhóc đó có chỉ số IQ cao hơn tôi. Nó nhếch mép nói- Muốn trốn cũng được. Có điều nợ lãi hàng tháng nặng lắm gục Bao nhiêu đứa xinh đẹp, nữ tính không chọn mà lại chọn Chọn chị thì sao? - Nó trố Một đứa con gái vừa xấu, vừa cộc cằn thô lỗ bla bla... - Tôi cắn răng phóng to những tật xấu của mình ra để nó buông tha cho Không sao, nhà này trọng tài Chị học bét nhất Tôi thừa biết năm nào chị cũng lãnh học Chị hay bệnh Xạo, yếu mà có sức làm quần quật từ sáng tới một lý do cuối cùng, tôi phun ra Nhưng ít ra cũng phải lựa ngang tầm với nhóc. Nhóc biết năm nay chị bao nhiêu tuổi không? 15 tuổi rồi. Gái hơn trai tới 5 tuổi, sao xứng được. Không chấp nhận lý do này hiệu nghiệm ghê. Cái miệng đang cãi nheo nhẻo của nó im bặt. Sắp rồi, nó sắp buông tha cho tôi Chỉ là đóng kịch thôi. - Nó phẩy Hả?- Chỉ đóng kịch là vợ chồng Kỳ vậy?- Cha tôi bị bệnh nặng, sống nay chết mai không biết thế nào. Ông mong ước được thấy một đứa con dâu tuổi xuân thì để lo lắng cho tôi trước khi ông qua đờiông không tin mẹ tôi được. Tôi muốn làm vui lòng ông phút chót nên mới... - Nó buồn ra Cha nhóc bị bệnh gì? - Tôi biết khuôn mặt đó không có chút giả Ung thư gan thời kỳ cuối. Chỉ còn sống được khoảng một tháng nữa nó nghẹn Cha tôi là người rất tốt, chưa làm phật lòng ai bao giờ. Trời lại phạt ông ấy phải qua đời sớm. Tôi lại không đủ trưởng thành để làm điều gì được. Chỉ còn làm điều được nàyMắt nó bắt đầu có ngấn nước. Nó vội quay mặt Đồng ý đi! Xin chị đấy!Tôi đã phần nào hiểu được. Ý định bỏ trốn gần bị xóa Vậy thì tại sao lại chọn chị?- Tôi... không Hả? Không biết mà lại tự chọn đứng lặng một hồi, hình như đang cố gắng nặn ra một cái lý do nào đó để trả lời câu hỏi của tôi. Khó khăn vậy Vì... - Đột nhiên nó vỗ tay cái đét, giọng hớn hở. - Chị có những điểm rất giống một người cha tôi cực kỳ yêu quý. Vậy được chưa?Không còn gì để cự cãi nữa. Tôi nghe theo tiếng gọi của lương tâm, chấp nhận làm phước cho nó để tích đức cho con cháu sau Thôi được. Chị nhận lời. - Tôi miễn cưỡng. - Nhưng sau khi... sau khi nhóc thực sự có đối tượng thì chị sẽ đi đấy. Chẳng lẽ nói sau khi bố nó mất, tôi chấp nhận thiệt thòiNó quay lại, ánh mắt sáng lên sau làn nước Thật không?Tôi đưa tay Đứa nào nói láo, trời mỉm cười, rạng rỡ. Ôm chầm lấy tôi, nước mắt chảy Cảm ơn À, hồi nãy nhóc bảo chị giống một người cha nhóc yêu quý, ai vậy? - Tôi lau nước mắt cho Còn ai ngoài mẹ tôi. - Nó cười lém Vậy à?... Thằng trời đánh! - Tôi rượt nó chạy vòng vòng. Cùng đọc truyện Nhóc To Gan Đấy! của tác giả fujiwara tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại là một đứa con gái không thể kiêu ngạo mà nói là xinh đẹp, tốt bụng nhưng cũng có thể nói là dễ coi và từ trước tới giờ chưa làm tội ác gì tày trời ở kiếp này. Ấy vậy mà không biết kiếp trước tôi gây tội nghiệp gì hay tôi mắc nợ nặng đô với cái thứ đó mà tội vạ tự dưng giáng xuống làm tôi choáng váng. Trời bày oan nghiệt, trói chặt tôi với cái thứ đó. Sau một tuần căng thẳng, nhờ sự chỉ dạy tận tình cùng phương pháp vừa đấm vừa xoa trong giờ học nó ký đầu, la lối đủ điều còn sau giờ học thì nó dẫn đi chơi công viên của thằng nhóc, chồng gia phả và gia pháp cũng được nhồi vào đầu tôi một cách êm thắm. Ngày tôi thuộc trang cuối cùng -Tốt, cô thuộc hết rồi đấy. – Nó đặt cây roi xuống, mỉm cười hài ơn trời phật ! – Tôi chắp tay khấn liếc qua chồng sách tôi thuộc trong một tuần vừa rồi, lẩm bẩm cái gì đó. Trầm ngâm một lúc, nó nói -Vậy là mai có thể đi gặp cha tôi được vậy sao ?-Càng sớm càng tốt. – Nó bấm đốt tay tính ngày tháng. – Vừa kịp, nếu để qua tuần sau có dẫn cô tới thì cha tôi cũng không thể xem mặt trạng của tôi và nó bây giờ trái ngược nhau. Tôi thì rất mừng, mong ngày xem mắt tới nhanh nhanh để thoát khỏi cái cảnh đày đoạ bằng sách vở thế này và có thể thoát khỏi cái nhà này. Nó thì khác, nó không mong ngày này đến sớm như thế. Bởi vì một khi đã thấy mặt con dâu tương lai, cha nó sẽ yên lòng nhắm mắt xuôi tay, sở dĩ ông còn cố gắng sống là để chờ tới ngày mai đi xem mắt thì phải ăn nói cho lễ phép nghe chưa ? – Nó thở tâm, tôi sẽ cố gắng hết ơn !Không khí thật khó chịu. Mọi hôm học xong là nó bật dậy, kéo tôi đi dạo biệt thự hay chơi công viên, tệ lắm cũng đi ăn kem. Giờ lại ngồi suy nó dẫn đi chơi quá nhưng làm vậy khác nào cắt đứt dòng suy nghĩ của nó, không nên. Thôi thì nhường chỗ yên tĩnh cho nó đành đẩy ghế, bước ra một vòng quanh biệt thự, tự nhiên tôi thiếu thiếu cái gì đấy. Nó cứ bứt rứt, khó chịu. Kỳ cục quá, đó là cái gì mà tôi không biết nhỉ. Cái gì, cái gì ?-Tiểu Mai phải không ?-Phu nhân ! – Tôi vội cúi mình nhân ? – Phu nhân khẽ nhíu mình lỡ miệng, tôi vội chỉnh xin lỗi. Chào mẹ !-Thế mới được chứ !Đúng là mẹ nào con nấy. Lúc nào cũng muốn làm cao với cấp dưới dù có thấp hơn người đó cả chục tuổi. Không biết bà này có điểm nào khiến cho cha thằng nhóc ấy yêu mà cưới được Thiên đâu mà để con đi một mình thế này ?-Dạ "chồng con" còn ở trong phòng đọc sách. – Dù biết nói vậy sẽ phải giành nhà Willyam Cường với nó tối nay nhưng tôi vẫn phải à ? – Phu nhân nhìn khung cửa phòng sách, nơi thằng nhóc đang ngồi suy tư trong đó. – Hôm qua nó nói rằng với khả năng của con thì ngày mai sẽ giới thiệu với cậu à không, "chồng con" cũng nói vậy đấy !-Anh ấy thật bạc phước. Nếu ta hiểu được tình cảm của mình thì đâu có... – Phu nhân tự nhiên thở kỳ cục, chuyện tình cảm vợ chồng có liên quan đến chuyện bệnh tình con cũng ngạc nhiên. Nhà này có truyền thống cưới vợ cho con trai từ rất sớm. Nhưng cũng có truyền thống khi người đứng đầu qua đời thì người thừa kế dù có nhỏ tuổi cỡ nào cũng phải lên thay. Cha anh ấy lập gia đình hơi muộn nên qua đời khi anh ấy vừa tròn 10 là một truyền thống nữa sao ? Cha con giống nhau, đều mồ côi cha năm 10 tuổi ấy, mọi người ai cũng xôn xao tìm vợ cho người thừa kế mới. Phải khó khăn lắm anh ấy mới từ chối được những đám sắp đặt và được gia đình đồng ý cho tự chọn vợ. Trong một cuộc gặp gỡ tại một vườn hoa trong công viên, ta đã được chọn làm dâu trưởng dòng họ hoàn cảnh khá giống tôi dù thơ mộng hơn chút xíu, tôi bèn ướm hỏi -Lúc ấy mẹ bao nhiêu tuổi ?-Lúc ấy ta được 5 tuổi. Anh ấy hơn ta 5 dù là nam hơn nữ còn trường hợp tôi là nữ hơn nam nhưng cái số cách nhau sao mà giống nhau thế nhỉ ? Có thể thằng nhóc này chọn vợ cho giống cha mẹ hồi sống chung, anh ấy luôn lo lắng, chăm sóc cho ta. Nhưng vì cái tuổi tác cách nhau quá nên ta cứ nghĩ tình cảm ta dành cho cha Thiên và tình cảm anh ấy dành cho ta đơn thuần chỉ là tình anh em nên đã nghĩ người mình thích nhất là một thành viên ngang tuổi ta trong dòng họ. Lúc ấy anh ấy bị bệnh nhưng giấu ta, ta không biết nên đã dập mất đi hy vọng sống cuối cùng. Mãi khi bệnh anh ấy nặng, ta mới biết đó không chỉ là tình cảm anh em. Nhưng lại muộn mất, ta chỉ có thể chia sẻ với anh ấy trong những năm cuối cùng trứơc khi nhập rất ân hận. Nếu lúc đó ta nhận ra tình cảm của mình thì ta đã có lẽ... - Một giọt lệ ở đâu tuôn ra trên gò má của phu nhân. – Dù anh ấy luôn mỉm cười sẽ tha thứ cho ta thì ta cũng không thể tha thứ cho mình. Nếu lúc đó ta không nghĩ đến khoảng cách tuổi tác thì đã không có chuyện dù sao...Tôi không thể thốt nên lời. Có cái gì đó chặn đứng lời nói của rồi, cái cổ nãy giờ chưa có giọt nước nào. Hèn chi nãy giờ đi dạo cứ thấy thiếu thiếu, là thiếu ly nước chanh thằng nhóc hay đưa cho tôi uống sau mỗi buổi học-Con sao vậy ?-Con... – Tôi lúng rồi ! – Một bàn tay từ phía sau nắm lấy tay giật mình. Thằng nhóc đang đứng đằng đâu không nói với tôi một tiếng ? Làm tìm muốn chết ! – Nó thở hồng tưởng đang suy tư nên mới ra ngoài tư cái quái gì ! Tôi đang suy nghĩ sẽ đưa cô đi đâu chơi, quay lại thì cái ghế trống trơn. – Nó hét bị nó giữ chặt, không thể bịt tai được, tôi đành cắn răng chịu đựng trận sấm sét nhân tạo đi con ! Mai có làm gì sai đâu mà. - Giờ tôi mới thấy bà là vị cứu tinh của đời Mắt mẹ ... – Nó nhìn mẹ nó đăm đăm. – Đã bảo với mẹ là phấn hoa dễ làm chảy nước mắt lắm mà cứ ra đây. – Nó chống nạnh, rầy mẹ nó như là ngang nhân không nói gì, chỉ mỉm lườm qua cho cô là đứng với mẹ tôi đó, cô mà đứng với đứa khác trong dòng như tên Nguyên Long là không xong đâu đấy nhé !-Vâng !-Đi ! – Nó kéo tôi một đến, phải lánh một thời gian để nhóc nguôi giận tôi mới dám vén chăn vào ngủ lạ gì đâu, tôi với nó ngủ chung giường từ hồi nào. Nghĩ là đã thích hợp, tôi bước vào phòng ngủ. Thôi rồi, nó còn quay mặt vô vách. Chuồn cho chắc lại, cô đi đâu ?Đành liều một vén chăn, leo lên giường. Khẽ khàng hỏi -Còn giận à ?-Biết còn hỏi. Cô thừa nước bọt quá nhỉ. – Nó đá cái gối ôm về phía lỗi mà. Nhưng nếu là Nguyên Long thì tôi cũng đâu dám đứng lại trò chuyện lâu cha tôi đã dặn... – Nói đến đó tự nhiên nó im ?-Không có. Ngủ đi !-Không dám. – Tôi rụt vậy ? – Nó khí nặng thế, ngủ sao nổi. Cậu nguôi giận tôi mới dám lặng người một chút rồi cũng thở dài, quay mặt ra. Ơn trời, nó chịu làm hoà cho đó. Ngủ đi !-Cảm ơn ! – Tôi sung sướng kéo chăn đắp lên đã kể cho cô nghe rồi à ? đã bảo cô giống bà ấy lắm mà, giống bà ấy trước khi cha tôi nhập viện cơ. Rất đáng yêu. Cho nên cha tôi mới yêu chứ. Và tôi mới chọn trời, tôi cứ tưởng nó nói tôi giống phu nhân ở cái chỗ ba hồi say ba hồi tỉnh chứ. Hoá ra nó còn có lương tâm một tôi cũng rất sợ cô giống mẹ tôi. – Nó vậy ?-Bà ấy có một điểm cha tôi rất sợ. Tôi rất sợ cô giống điểm lẽ đó là...-Đừng giống mẹ tôi nhé ! – Nó nhìn tôi với ánh khẩn nắm lấy tay nó, mỉm Tôi hứa ! Nhưng tại sao...-Tốt quá ! – Nó mỉm cười. Từ từ khép mắt lạiTrời đất ! Nó ngủ mất rồi, tới cái lúc tôi thắc mắc muốn hỏi là nó ngủ ngon lành. Cái thằng nhóc đáng ghét. Như đã nói chương này là zen bù nhé còn 1 chương nữa cho ngày hnay nè vote vote nhìu nhìu đi ạ Ngày đầu tiên về "nhà chồng", chưa gì tôi đã bị thằng nhóc đó nhồi cho một đống kiến thức trước hết là gia phả vào cái đầu. Cái đầu tôi không khác gì máy tính siêu hạng nhưng trước sự hằm hằm hổ hổ của nó làm cho cái máy tính bị nhiễm vi rút. Mỗi lần trả lời sai là một cú cốc đầu mạnh giáng xuống. Dương Nguyên Long là ai?- Con thứ của Dương Chấn Thiên, thuộc dòng thứ... thứ- Thứ mấy? - Nó hét Thứ nhất. - Tôi quýnh Đầu tôi lại u thêm một cục Ý cô là gã đó lớn hơn tôi à?- Xin lỗi. - Tôi lí nhí. - Thứ Tiếp! - Nó tiếp tục dò một bữa học cực khổ. Thằng này mà làm giáo viên là dễ bị đuổi việc sớm nhất trong trường. Giờ nó chỉ cho tôi nghỉ giải lao trong 5 phút để nó uống nước cho trong giọng rồi dò bài tiếp. Nằm dài trên cái bàn chất đầy giấy tờ. Tôi thở dài. Làm phước kiểu này ai dám làm Tiểu Mai phải không? - Giọng nói ngọt như mật ở đâu vang đến tai anh chàng hôm qua. Vi rút quậy não tôi nãy giờ chưa ngưng phá hoại nên tôi vẫn chưa nhớ ra tên người Ơ chào anh Dương...- Nguyên Long, gọi Long được rồi. - Anh ta mỉm Vâng, anh Em đang học gia phả à?- Dạ, mới được một phần ba thôi. - Tôi gãi gãi Em thật thông minh. Thằng nhóc đó có hành hạ em không?- À, chỉ tại em không thuộc bài, bắt buộc phải nhận Hừ. Thật chẳng biết thương hoa tiếc ngọc chút nào cả. À, anh có chút quà muốn tặng Anh khách sáo quá, quà cáp làm Long đưa ra một cành hồng đỏ thắm, mỉm Em còn đẹp hơn cả rợn cả người xin lỗi, tôi ghét sến lắm, nhưng cũng gượng cười đón lấy bông Cảm Tạm biệt. - Anh khẽ nâng bàn tay tôi lên, hôn nhẹ lên sững sờ, cái nhà này toàn người kỳ cục, đúng là quý tộc. Tôi thở dài. Bông hoa này đẹp quá, màu rực rỡ, có chi chít gai. Cái này là hoa thật à? Thật là phí Tên đó tới đây làm gì? - Thằng nhóc đột ngột xuất hiện làm tôi giật cả Hỏi thăm. - Tôi thẫn thờ lật mấy trang gia phả học Đã tặng hoa mà còn xưng anh em ngọt Sai à?Tự nhiên nó hét lên- Sai chứ còn gì nữa! Cô là dâu dòng trưởng mà kêu dòng thứ bằng anh thì còn ra thể thống Nhưng tôi tại tôi thấy anh Long lớn tuổi hơn, xưng em sao đặng. Ngượng Lại còn anh Long nữa hả? Ngượng miệng gì cũng phải xưng chị em cho tôi. Đừng cho tôi mang tiếng vợ ngoại tình. - Nó nói chuyện như một ông cụ Được rồi được rồi. Tôi sẽ đổi cách xưng hô với Long - Thấy nó lườm tôi liền sửa lại. - với Biết điều Ủa, mà sao cậu lại tới đây? Chưa tới giờ trả bài mà. - Tôi ngó đồng đặt lên bàn một cốc đá chanh còn tỏa hơi Uống đi! Tôi biết cô trả bài chắc là khát Cậu... - Tôi mỉm cười, đón lấy ly nước, uống cạn một hơi. - Thật sảng khoái! Cám Tiếp tục học. - Nó lấy đâu ra cây roi nhịp nhịp trên đầu thật! Dù bây giờ có sợ nhưng đầu óc bây giờ rỗng rang, nhét cả kho sách vào đầu cũng không sao. Có lẽ cốc nước chanh là đĩa quét vi rút hiệu quả nhất trên thế giới hay do người mời tôi uống nước nhỉ. Lần này thì trả bài rất dễ dàng.*Chú thích Hôm qua nó bảo giờ tôi làm vợ nó phải đổi cách xưng hô không cần gọi là anh em nhưng cấm gọi nó là nhóc xưng chị. Nhóc to gan đấy!Tác giả ko biết Thể loại Fic Việt Làm eb tramga17 Nguồn ​ "Tôi là một đứa con gái không thể kiêu ngạo mà nói là xinh đẹp, tốt bụng nhưng cũng có thể nói là dễ coi và từ trước tới giờ chưa làm tội ác gì tày trời ở kiếp này. Ấy vậy mà không biết kiếp trước tôi gây tội nghiệp gì hay tôi mắc nợ nặng đô với cái thứ đó mà tội vạ tự dưng giáng xuống làm tôi choáng váng . Trời bày oan nghiệt, trói chặt tôi với cái thứ đó." ​ Link .doc + .docx + .prc Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link ___________________ người post tramga17 nguồn TVE Chia sẻ trang này

nhóc to gan đấy